Nổi bật

secret number one

title: end

“lần cuối nhìn thấy anh, lòng em quặn thắt. nhìn thấy người em yêu, cớ sao lại đau đớn đến vậy.

anh biết không, rồi đến tháng năm sau này, dù đau đớn, khốn khổ đến thế nào, ta vẫn phải chấp nhận sự thật rằng mình không thể ở bên nhau. những kỉ niệm mà ta từng cố gắng vun đắp đón chờ tương lai chung một lối cũng đành phải chôn giấu dưới sâu thẳm dưới đáy lòng, nhường chỗ cho những tình yêu phía sau. thương nhớ của em, em không mong anh buồn bã khi ta lìa xa, em chỉ mong cầu một hạnh phúc chân thành sẽ đến với anh, mong cầu một người sẽ khiến anh dốc lòng chăm sóc, chở che.

em đã từng nghĩ về một cái kết đẹp cho đôi ta, từng ao ước được chôn mình vào trong lồng ngực vững chãi của anh, từng mơ mộng tới viễn cảnh một gia đình hai người chúng ta hạnh phúc, anh khẽ gọi em dậy vào mỗi sáng, cũng sẽ hôn lên môi em chúc em ngủ ngon. và em sẽ ôm anh thật chặt sau khi anh kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi quay về nhà, pha cho anh một li cafe trong lúc anh xử lí tài liệu.

em đã từng nghĩ, mình sẽ nương tựa anh cả đời.

nhưng anh ơi, tất cả bây giờ chỉ còn gói gọn trong hai chữ “đã từng” mà thôi. “

____________

tôi ở bên anh đã ngót nghét 1 thập kỉ, từ khi chỉ là cậu thiếu niên tuổi 17 đến khi đã sắp chạm đến con số 30. tôi thương anh lắm, thương lấy người con trai đã khiến 10 năm thanh xuân của tôi nhuốm đầy màu hồng, yêu tôi, bao bọc tôi bằng tất cả những gì người con trai ấy có.

…có thể không hoàn hảo nhất, nhưng đó là tấm chân thành anh dành trọn cho tôi, và tôi trân trọng tất cả những điều ấy.

người ta thường nói, tình yêu của thiếu niên năm 17, sẽ không thể bền lâu được. nhưng tôi vẫn cố chấp vượt qua định kiến ấy. nhẹ nhàng đến bên nhau vào một ngày nắng nhẹ trên con phố đông nghịt người, trao nhau những ái ân triền miên, dành ánh mắt dịu dàng nhìn người mình yêu, những cử chỉ thân mật, vỗ về.

tình yêu ấy phải khiến bất cứ ai cũng phải ghen tị. cuộc sống bình lặng, một người chủ tiệm cafe nhỏ, một kẻ dân công sở, tuy có hơi không đủ so với mức sống đắt đỏ nơi thủ đô nhộn nhịp, song chúng tôi vẫn hạnh phúc. dù công việc bộn bề, cũng chưa từng bất hoà hay cãi vã to tiếng với nhau.

ấy thế mà, cũng vào một ngày nắng đẹp trên con phố ấy, tôi khẽ hôn nhẹ lên đôi môi của người tôi yêu lần cuối, để một tập thư bên đầu giường, xách hành lí rời khỏi ngôi nhà chứa chan những kỉ niệm.

_____________

𝑫𝒐𝒏’𝒕 𝒄𝒓𝒚 𝒃𝒆𝒄𝒂𝒖𝒔𝒆 𝒊𝒕 𝒊𝒔 𝒐𝒗𝒆𝒓, 𝒔𝒎𝒊𝒍𝒆 𝒃𝒆𝒄𝒂𝒖𝒔𝒆 𝒊𝒕 𝒉𝒂𝒑𝒑𝒆𝒏𝒆𝒅.

seventh secret

title: reason

“em vẫn nhớ ngày hôm ấy, bên ngoài trời mưa to, bên trong nhà có người con trai ôm em vào lòng, nỉ non những hoài bão về một tương lai của cả hai. em từng hỏi anh nếu một ngày mỗi người một con đường khác thì sao, anh hôn vào tay em nói, lý do nào để ta phải cách xa, vốn dĩ ta đang rất yêu nhau mà ? em khẽ cười, thầm nhủ, đúng vậy, mình yêu nhau như vậy, sẽ chẳng bao giờ chia tay. sau lần đó, em cũng chẳng hề nhắc đến vấn đề đó một lần nào nữa. 

đến tận hôm rời đi, em cũng nhất quyết không nói. em xin lỗi, em biết sự im lặng là con dao sắc nhọn có thể giết chết đi mối tình đậm sâu này, nhưng nếu nói ra, em sợ em sẽ không cam tâm ngày mai ta không gặp lại. lòng quyến luyến như lúc mới yêu, thế mà thứ cảm xúc ấy lại chẳng còn đem em về ngày xưa ấy.

ghim giọt lệ ở sau mi, cuối cùng em cũng không biết lý do em ép mình phải xa anh là gì.

_______

tháng thứ hai em rời đi, tôi chỉ dám đọc vài bức thư, thi thoảng nhớ em sẽ lấy ra đọc một bức, sẽ dặn lòng rằng em là kẻ phụ bạc, nhưng cuối cùng lại chỉ tự dằn vặt bản thân sao chẳng dám giữ em lại, nói với em rằng, em không yêu cũng được, nhưng xin hãy bên cạnh sưởi ấm lấy trái tim đang vỡ tan của tôi.

tôi không có lý do để làm thế, vì những gì đã xảy ra rồi, có nuối tiếc, có đau lòng cũng chẳng thể thay đổi được gì, tệ em nhỉ ?

đôi khi đi gặp bạn bè, họ cũng sẽ hỏi lý do gì ta dừng lại, lý do gì để tôi không níu kéo em. tôi chỉ cười, cái cười ấy thật đắng cay. tình yêu mình bắt đầu thật đơn giản, chia tay cũng vô cùng giản đơn.

nhưng em biết mà, tình yêu vốn thật tuyệt, chỉ có con người làm nó trở nên phức tạp hơn thôi. còn tình yêu của chúng ta, cũng giống như vết thương bị dao rạch vậy, rạch một nhát thật nhanh, thật đau thì kết quả nó để lại sẽ là một vết thương sâu rỉ đầy máu, rồi sẽ đóng vẩy, cuối cùng là một vết sẹo khó xóa mờ in hằn trên da thịt.

và em, chính là vết thương ấy, cứa thẳng lên tôi, hằn vào đó một vết thương lòng dù có thể quên, nhưng cũng rất khó.

tôi cũng,

chẳng muốn quên.

sixth secret

title: last time

“em đã chẳng còn nhớ mình nói yêu anh lần cuối là từ bao giờ, chỉ nhớ ngày nào trước khi để em xuống xe bước vào quán cafe, anh cũng sẽ níu tay lại, thơm nhẹ lên gò má em, rồi lại thủ thỉ yêu em nhất, nói chúc em một ngày thật vui vẻ. em chỉ cười, vuốt ve gương mặt rạng rỡ của anh, sau đó quay người bước đi. 

đôi lúc em sẽ trách anh thật sến súa với hành động ấy, nhưng giờ em lại muốn trách anh thật tử tế, làm em muốn rời đi cũng muốn tự giữ bản thân mình ở lại bên anh.”

______

những bức thư về sau của em ngày một ngắn đi, tôi nghĩ cũng như em của hiện tại, cũng đang dần quên đi tôi rồi.

tôi hiểu, rằng việc một người hết yêu một người cũng là điều dễ hiểu, vì có thể thời gian đang dần bào mòn đi mối quan hệ đã từng rất gắn bó với nhau, có lẽ là thế, tôi không hỏi em lí do, không phải vì tôi không tò mò, mà là tôi tôn trọng quyết định của em.

tôi biết em đã chẳng còn thương tôi nữa, từ cái ôm bỗng trở nên hờ hững hơn, là bàn tay không còn nắm chặt nữa, những chiếc hôn đã sớm thưa thớt…

em cũng, chẳng còn gọi tôi ba tiếng yêu dấu ơi nữa.

tôi biết chứ, mười năm bên nhau, sao mà tôi lại không hiểu thấu em cho được. chỉ là tôi không muốn em phải đối mặt với sự thật kia rồi lại tự dằn vặt chính bản thân.

nhìn em như vậy, tôi không nỡ. chi bằng cứ lẳng lặng coi như không biết, cũng như một cách mà tôi yêu.

là yêu em lần cuối.

fifth scret

title: exist

“những bức thư này, em chẳng biết bản thân viết chúng từ bao giờ, em chỉ nhớ những khi quán vắng khách, em sẽ lại ngồi viết, sẽ có bức bằng nước mắt, nhưng vẫn sẽ có những bức thư em bật cười đến ngây ngốc, cũng sẽ có những lần em xé đi rồi lại viết lại, cứ viết xong lại xóa, cứ viết lại xóa, đến nỗi những tờ giấy nhàu nhĩ đầy cả mặt bàn, mỗi tờ một vài câu chữ, mỗi tờ một cảm xúc ngổn ngang.

những bức thư cứ tăng dần theo mỗi ngày, em giấu nhẹm trong ngăn bàn ở quán café, không dám cầm về nhà, em sợ anh sẽ biết được sự xuất hiện của chúng, em sợ anh sẽ biết được bí mật lớn nhất cuộc đời em.

anh ơi, liệu em hết yêu anh, có phải là một tội lỗi không? tại, nó làm em đau khổ quá. em tưởng khi hết yêu con người ta sẽ chẳng còn vương vấn những cảm xúc hỗn tạp, thế mà em dường như cứ chết chìm trong những đau khổ.

và em lại càng chua chát hơn khi nghĩ về chúng ta của thật nhiều năm trước, một tình yêu ngọt ngào, cù có vất vả, nhưng lại khiến em còn cảm thấy rằng em vẫn còn yêu anh. 

còn giờ đây, chẳng còn chúng ta nữa, chỉ còn tồn lại em và anh thôi,

đắng anh nhỉ.”

______

luyến lưu, cảm giác ấy cứ luẩn quẩn xung quanh tôi.

em rời xa tôi, tôi đau lòng chứ, nhưng biết sao được, tôi lại yêu em nhiều quá, em lại chẳng còn yêu tôi nữa, em cứ thế mà rời đi, dư vị ấm áp của nụ hôn cuối cũng đã tan biến, làm tôi xót xa tìm kiếm những kỉ niệm đang dần vỡ vụn về em trong căn nhà chung này.

không biết em đã săp xếp đồ đạc từ bao giờ, nhưng khi tôi tỉnh dậy, những món đồ dùng của em cứ thế mà bốc hơi. từ chiếc bàn chải nhỏ hình chú gấu trúc đến những tờ giấy note nhiều màu đáng yêu trên tủ lạnh cứ thế mà biến mất, những tấm ảnh chung của chúng tôi quanh căn nhà cũng biến mất, dù là một tấm, cũng không còn.

mãi về sau, khi đầu đã điểm bạc, khi tôi quay lại đây lấy những món đồ còn sót lại để chuyển đi nơi khác sinh sống, tôi mới biết em đã cất hết những album, những bức ảnh chung của chúng tôi vào một thùng carton lớn cũ kĩ giấu ở góc tủ phòng kho, nơi tôi hầu như bao giờ động tới. 

quay lại ngày hôm ấy, đóa hướng dương trước ban công nhỏ cũng chẳng còn thấy nữa, cứ như ngôi nhà này vốn chỉ có một mình tôi ở, chỉ duy nhất hai điều mới khiến tôi mới trấn an rằng từng có một người mà tôi yêu xuất hiện ở đây…

một là chiếc máy pha café em mua, hai là moro nhỏ quấn quýt dưới chân tôi.

còn lại, tôi chẳng thể tìm thấy được gì nữa, 

hoặc là do tôi không tinh tế để ý mọi thứ, hoặc là em muốn tôi quên đi sự có mặt của em trong căn nhà này thật…

nghĩ đến đây thôi, lòng tôi đau đớn quá.

fourth secret

title: painful

thương mến của em ơi , xa em, anh phải giữ gìn sức khoẻ nhé, mong anh đừng thức khuya, đừng làm việc quá sức, cũng không nên suy nghĩ quá nhiều.

mười năm, một thập kỉ, đó luôn là khoảng thời gian em trân trọng, nâng niu, và anh biết không, đó sẽ luôn là những ngày tháng em sẽ ghi nhớ đến hết cuộc đời này.

nhưng anh ơi, em cảm thấy tình cảm trong lòng em nhạt phai rồi, không, em vẫn yêu anh, nhưng một giây phút nào đó, em chợt vỡ oà với những cảm xúc bỗng nổi lên trong lòng em. là do thời gian, hay do em đổi thay ?

nhưng, em nhận ra..

…hình như mình hết yêu anh rồi

rằng em không còn muốn cùng anh ngồi trên bàn ăn cùng thưởng thức cốc cafe vào mỗi sáng, chẳng mong cầu cái ôm ấm áp của anh, cái hôn vỗ về của anh mỗi khi buồn chán, cũng sẽ thôi ham muốn nằm trong lòng anh tâm sự về một ngày dài ở chỗ làm…

em chẳng biết nữa, em càng cố phủ nhận sự thật đó, nó lại như lưỡi dao sắc nhọn cứa lên da em, khiến em trở nên tội lỗi khi đối diện với anh.

mỗi lần đối diện với anh, em phải luôn đấu tranh với một mớ bòng bong trong đầu. có đôi khi, em vẫn luôn tự hỏi, ta ở bên nhau là vì yêu, hay là vì trách nhiệm với con số 10 năm ấy ?”

___________________

tôi không còn yêu anh ấy nữa. hoặc là không. nhưng tình cảm trong lòng tôi cứ thế chai sạn dần, dù anh vẫn vậy, vẫn luôn ân cần nâng niu tôi như báu vật, nhưng trái tim tôi không còn cảm nhận được hơi ấm tình yêu đó nữa rồi.

chỉ còn lại một thứ tình cảm mông lung vô định thôi.

khi tôi quyết định rời đi, tôi không muốn nói với anh. à mà, tôi cũng chẳng biết sẽ nói với anh ra sao.

“em thấy chúng mình không hợp nhau.”

“em cần thời gian để suy nghĩ lại về mối quan hệ này.”

“….”

sao tôi chẳng thể nói toẹt ra lí do rằng tình yêu trong tôi đã cạn đi, sao nó lại khiến tôi phải băn khoăn trăn trở mãi? đầu tôi rối như tơ mù, khiến tôi rơi vào mộng mị. sẽ nói với anh như thế ư? chắc chắn anh ấy sẽ chẳng hề tin những lí do nhảm nhí đó đâu nhỉ?

tôi không đủ lí trí để đối diện với anh, nhưng tôi đủ biết một điều….

khi con người ta đã hết yêu, thì mọi lí do chia tay đều là lời biện hộ dối trá vụng về.

vậy nên, tôi chọn âm thầm rời xa anh, viết cho anh một tập thư cho thoả tâm ý của tôi, đến một nơi mới, sống một cuộc đời mới mà thiếu đi một người tôi coi là trỉ kỉ.

tôi không chặn số anh. và tôi cứ nghĩ khi anh không còn thấy bất cứ thứ gì về tôi trong căn nhà chung, anh sẽ nhấc máy gọi liên hồi cho tôi như những khi tôi biến mất vào buổi sáng để đi họp ở quán sớm sớm, nhưng anh chẳng hề gọi cho tôi, dù là một cuộc gọi, cũng chẳng hề nhắn tin, tìm kiếm..

1 ngày

1 tuần

1 năm

10 năm

mãi sau này tôi mới biết, anh cũng đã sớm biết tôi chẳng hề còn yêu, và anh cũng muốn tôi toại nguyện với kế hoạch ra đi vụng về này…

third secret

title: that year

“khi anh bước đến, dường như em đã ôm trọn lấy mối tương tư dành riêng cho anh. những năm tháng ấy thật đẹp biết bao. 

năm ấy, cái rung động tuổi 17 khiến em ôm trong lòng nhớ nhung cả đời, để rồi cho em hạnh phúc gần một thập kỉ sau đó. 

em đã từng nói với anh chưa, thương nhớ của em ơi, thiếu niên năm ấy yêu anh bằng tất cả nhiệt thành của cậu ấy, cho cậu ấy cảm giác ngồi viết từng bức thư tay đến anh, cả những cái ôm siết chặt đến đau người, những lời tâm tình thỏ thẻ với nhau khiến em e ngại, những cái chạm môi vụng về mà tình tứ biết bao.

cái năm tháng ấy, em đã thật muốn bản thân đắm chìm vào nó biết bao, để quên đi thực tại này…”

______________

khói thuốc hoà vào không khí, tôi ngả lưng xuống ghế trưởng phòng, đôi mắt không cảm xúc nhìn về bức ảnh để ở cạnh bàn làm việc. 

hai thiếu niên, hai nụ cười, một cuộc đời, hai ngã rẽ. 

đã bao lâu rồi tôi chưa hút thuốc nhỉ, hai năm, năm năm, hay đã mười năm rồi? tôi cũng chẳng rõ nữa, chỉ nhớ rằng, khi còn là cậu thiếu niên trẻ, em nói không thích vị đắng của thuốc lá trong khoang miệng tôi mỗi khi chúng tôi hôn môi, em cũng chẳng muốn tôi phải hút thuốc – vì nó hại cho sức khoẻ, vả lại khi ấy tôi không vui. 

nghĩ đến vậy, tôi đành ấn điếu thuốc còn khói xuống mặt bàn, không muốn hút nữa, sợ sẽ ám lên quần áo, khi về em sẽ trách cứ tôi. nhưng khi vừa di điếu thuốc xuống, tôi lại ngẩn người – tôi quên mất rằng chúng tôi vừa chia tay rồi, em ấy cũng bỏ đi rồi..

..thế là ngôi nhà của chúng tôi giờ đây chỉ còn tôi và một mớ những kỉ niệm xấu xí đáng ghét.

xấu xí thật đấy, đáng ghét thật đấy, nhưng chung quy lại, tôi ghét nó, căn bản vì tôi vẫn còn yêu em, còn quyến luyến cái gọi là ngày xưa ấy. 

nghĩ lại những tháng năm ấy, chúng tôi đã yêu nhau thế nào. những buổi ôn thi nhàm chán, tôi lại cùng em trốn trên tầng thượng, em ngắm nhìn bầu trời, tôi chỉ lẳng lặng rút bao thuốc lá trong túi áo, châm một điếu, rít nhẹ một hơi, thả nhẹ một làn khói đắng rồi lại đầy tư tình nhìn em. người mà tôi yêu năm ấy không hay cười, chỉ trầm tư, ít nói nhưng lại dễ ngại ngùng, mỗi khi được ôm, được hôn sẽ đỏ mặt tía tai, thật đáng yêu. cũng sẽ có những lúc tan trường sớm, thay vì đưa cậu ấy về nhà, tôi lại đưa em đi dạo quanh thành phố, tôi sẽ cầm cặp cho em, hai đứa đi bộ qua khắp các nẻo đường, khắp các con phố, cho đến khi đồng hồ điểm bảy giờ kém, em sẽ hôn lên má tôi thay lời tạm biệt rồi quyến luyến buông tay tôi bước vào nhà. 

tôi yêu em, trân trọng em, nâng niu, cho đến khi em quay người bước đi, tôi dù yêu, vẫn không giữ chân em ở lại. nhưng đó không có nghĩa là tôi không thao thức để tìm bóng dáng em.

vậy, thương mến của tôi ơi, em đã ở đâu rồi…

second secret

title: the first day

“chúng mình thực sự đã chia tay, thực sự đã kết thúc rồi. khi anh không còn sờ thấy hơi ấm của em trên giường ngủ, chẳng hề ngửi thấy mùi hương của li cafe đen em pha, thôi nài nỉ xin em cho anh ngủ thêm năm phút… thì liệu anh có hụt hẫng không? và khi mà em tỉnh dậy muộn, vòng quay qua định ôm lấy bờ vai vững chãi kia để gọi anh dậy tới công ti, cũng sực nhớ ra một điều rằng…

… à, mình đã chia tay rồi.

thương nhớ của em à, không có em, phiền anh phải tự pha cafe, thắt cà vạt, một mình chăm sóc cho chú chó con bé bỏng của chúng ta rồi. vô vàn những điều khác nữa, tất cả rồi sẽ ổn thôi mà đúng không anh.

xuân tới, hạ đến, thu qua và đông đi, rồi sẽ là ngày thứ hai, ngày thứ ba sau chia tay, rồi cũng sẽ chìm vào quên lãng, tình yêu của chúng ta cũng vậy. thế nên yêu dấu phải hứa với em, hãy sống thật tốt nhé, dù không có em, dù ta chẳng còn là một phần trong cuộc đời của nhau…”

_________________

khi em vuốt lấy mái tóc rối bời, hôn nhẹ lên đôi môi của tôi, đó là khi tôi buộc phải thừa nhận một điều…

em cứ thế mà rời xa tôi rồi

tôi không cử động, cũng không mở mắt, hệt như chưa hề tỉnh dậy. tôi chỉ nghe thấy tiếng để một tập thư bên đầu giường, tiếng chân bước đi và tiếng lạnh lùng của cách cửa phòng ngủ khép lại.

lúc đó, tôi mới dám mở mắt.

tôi tham lam ôm lấy khoảng trống đang dần lạnh đi bên giường, nước mắt cứ thế mà rơi lã chã trên gối.

không một tiếng động, không một lời nói, không có lấy nửa chữ trách cứ em. tôi cứ im lặng mà rơi nước mắt.

lần đầu tiên, tôi gặm nhấm nỗi buồn một cách vô vị, tự tỉnh dậy, tự pha cafe, tự thắt cà vạt chỉnh tề, một mình chơi cùng moro nhỏ rồi đi làm.

cuộc sống vẫn là cuộc sống mà, vẫn phải sống, vẫn phải làm việc thôi, chẳng qua là thiếu đi một bàn tay dịu dàng vỗ về an ủi, một đôi môi áp lên trên má tôi, một đôi mắt tràn ngập dịu dàng, một thân hình nhỏ bé mang trên mình chiếc tạp dề nhỏ xinh.

tôi nhớ hôm ấy, là hôm đầu tiên tôi đến thẳng công ti mà không phải đỗ lại quán cafe kia, mà cũng chẳng có dịp nữa, chủ nó rời đi, đồng nghĩa với việc nó đóng cửa mất rồi.

tôi cũng nhớ như in hôm ấy, trời nắng to, có người bước đi không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần…

______________

𝑺𝒐𝒎𝒆𝒕𝒊𝒎𝒆𝒔 𝒊𝒏 𝒍𝒐𝒗𝒆, 𝒕𝒉𝒆 𝒎𝒐𝒔𝒕 𝒑𝒂𝒊𝒏𝒇𝒖𝒍 𝒕𝒉𝒊𝒏𝒈 𝒊𝒔 𝒏𝒐𝒕 𝒕𝒉𝒆 𝒔𝒆𝒑𝒂𝒓𝒂𝒕𝒊𝒐𝒏 𝒃𝒖𝒕 𝒕𝒉𝒆 𝒔𝒊𝒍𝒆𝒏𝒄𝒆. 𝑻𝒉𝒂𝒕 𝒘𝒂𝒔 𝒕𝒉𝒆 𝒔𝒄𝒂𝒓𝒊𝒆𝒔𝒕 𝒈𝒐𝒐𝒅𝒃𝒚𝒆

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu