title: end
“lần cuối nhìn thấy anh, lòng em quặn thắt. nhìn thấy người em yêu, cớ sao lại đau đớn đến vậy.
anh biết không, rồi đến tháng năm sau này, dù đau đớn, khốn khổ đến thế nào, ta vẫn phải chấp nhận sự thật rằng mình không thể ở bên nhau. những kỉ niệm mà ta từng cố gắng vun đắp đón chờ tương lai chung một lối cũng đành phải chôn giấu dưới sâu thẳm dưới đáy lòng, nhường chỗ cho những tình yêu phía sau. thương nhớ của em, em không mong anh buồn bã khi ta lìa xa, em chỉ mong cầu một hạnh phúc chân thành sẽ đến với anh, mong cầu một người sẽ khiến anh dốc lòng chăm sóc, chở che.
em đã từng nghĩ về một cái kết đẹp cho đôi ta, từng ao ước được chôn mình vào trong lồng ngực vững chãi của anh, từng mơ mộng tới viễn cảnh một gia đình hai người chúng ta hạnh phúc, anh khẽ gọi em dậy vào mỗi sáng, cũng sẽ hôn lên môi em chúc em ngủ ngon. và em sẽ ôm anh thật chặt sau khi anh kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi quay về nhà, pha cho anh một li cafe trong lúc anh xử lí tài liệu.
em đã từng nghĩ, mình sẽ nương tựa anh cả đời.
nhưng anh ơi, tất cả bây giờ chỉ còn gói gọn trong hai chữ “đã từng” mà thôi. “
____________
tôi ở bên anh đã ngót nghét 1 thập kỉ, từ khi chỉ là cậu thiếu niên tuổi 17 đến khi đã sắp chạm đến con số 30. tôi thương anh lắm, thương lấy người con trai đã khiến 10 năm thanh xuân của tôi nhuốm đầy màu hồng, yêu tôi, bao bọc tôi bằng tất cả những gì người con trai ấy có.
…có thể không hoàn hảo nhất, nhưng đó là tấm chân thành anh dành trọn cho tôi, và tôi trân trọng tất cả những điều ấy.
người ta thường nói, tình yêu của thiếu niên năm 17, sẽ không thể bền lâu được. nhưng tôi vẫn cố chấp vượt qua định kiến ấy. nhẹ nhàng đến bên nhau vào một ngày nắng nhẹ trên con phố đông nghịt người, trao nhau những ái ân triền miên, dành ánh mắt dịu dàng nhìn người mình yêu, những cử chỉ thân mật, vỗ về.
tình yêu ấy phải khiến bất cứ ai cũng phải ghen tị. cuộc sống bình lặng, một người chủ tiệm cafe nhỏ, một kẻ dân công sở, tuy có hơi không đủ so với mức sống đắt đỏ nơi thủ đô nhộn nhịp, song chúng tôi vẫn hạnh phúc. dù công việc bộn bề, cũng chưa từng bất hoà hay cãi vã to tiếng với nhau.
ấy thế mà, cũng vào một ngày nắng đẹp trên con phố ấy, tôi khẽ hôn nhẹ lên đôi môi của người tôi yêu lần cuối, để một tập thư bên đầu giường, xách hành lí rời khỏi ngôi nhà chứa chan những kỉ niệm.
_____________
𝑫𝒐𝒏’𝒕 𝒄𝒓𝒚 𝒃𝒆𝒄𝒂𝒖𝒔𝒆 𝒊𝒕 𝒊𝒔 𝒐𝒗𝒆𝒓, 𝒔𝒎𝒊𝒍𝒆 𝒃𝒆𝒄𝒂𝒖𝒔𝒆 𝒊𝒕 𝒉𝒂𝒑𝒑𝒆𝒏𝒆𝒅.