second secret

title: the first day

“chúng mình thực sự đã chia tay, thực sự đã kết thúc rồi. khi anh không còn sờ thấy hơi ấm của em trên giường ngủ, chẳng hề ngửi thấy mùi hương của li cafe đen em pha, thôi nài nỉ xin em cho anh ngủ thêm năm phút… thì liệu anh có hụt hẫng không? và khi mà em tỉnh dậy muộn, vòng quay qua định ôm lấy bờ vai vững chãi kia để gọi anh dậy tới công ti, cũng sực nhớ ra một điều rằng…

… à, mình đã chia tay rồi.

thương nhớ của em à, không có em, phiền anh phải tự pha cafe, thắt cà vạt, một mình chăm sóc cho chú chó con bé bỏng của chúng ta rồi. vô vàn những điều khác nữa, tất cả rồi sẽ ổn thôi mà đúng không anh.

xuân tới, hạ đến, thu qua và đông đi, rồi sẽ là ngày thứ hai, ngày thứ ba sau chia tay, rồi cũng sẽ chìm vào quên lãng, tình yêu của chúng ta cũng vậy. thế nên yêu dấu phải hứa với em, hãy sống thật tốt nhé, dù không có em, dù ta chẳng còn là một phần trong cuộc đời của nhau…”

_________________

khi em vuốt lấy mái tóc rối bời, hôn nhẹ lên đôi môi của tôi, đó là khi tôi buộc phải thừa nhận một điều…

em cứ thế mà rời xa tôi rồi

tôi không cử động, cũng không mở mắt, hệt như chưa hề tỉnh dậy. tôi chỉ nghe thấy tiếng để một tập thư bên đầu giường, tiếng chân bước đi và tiếng lạnh lùng của cách cửa phòng ngủ khép lại.

lúc đó, tôi mới dám mở mắt.

tôi tham lam ôm lấy khoảng trống đang dần lạnh đi bên giường, nước mắt cứ thế mà rơi lã chã trên gối.

không một tiếng động, không một lời nói, không có lấy nửa chữ trách cứ em. tôi cứ im lặng mà rơi nước mắt.

lần đầu tiên, tôi gặm nhấm nỗi buồn một cách vô vị, tự tỉnh dậy, tự pha cafe, tự thắt cà vạt chỉnh tề, một mình chơi cùng moro nhỏ rồi đi làm.

cuộc sống vẫn là cuộc sống mà, vẫn phải sống, vẫn phải làm việc thôi, chẳng qua là thiếu đi một bàn tay dịu dàng vỗ về an ủi, một đôi môi áp lên trên má tôi, một đôi mắt tràn ngập dịu dàng, một thân hình nhỏ bé mang trên mình chiếc tạp dề nhỏ xinh.

tôi nhớ hôm ấy, là hôm đầu tiên tôi đến thẳng công ti mà không phải đỗ lại quán cafe kia, mà cũng chẳng có dịp nữa, chủ nó rời đi, đồng nghĩa với việc nó đóng cửa mất rồi.

tôi cũng nhớ như in hôm ấy, trời nắng to, có người bước đi không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần…

______________

𝑺𝒐𝒎𝒆𝒕𝒊𝒎𝒆𝒔 𝒊𝒏 𝒍𝒐𝒗𝒆, 𝒕𝒉𝒆 𝒎𝒐𝒔𝒕 𝒑𝒂𝒊𝒏𝒇𝒖𝒍 𝒕𝒉𝒊𝒏𝒈 𝒊𝒔 𝒏𝒐𝒕 𝒕𝒉𝒆 𝒔𝒆𝒑𝒂𝒓𝒂𝒕𝒊𝒐𝒏 𝒃𝒖𝒕 𝒕𝒉𝒆 𝒔𝒊𝒍𝒆𝒏𝒄𝒆. 𝑻𝒉𝒂𝒕 𝒘𝒂𝒔 𝒕𝒉𝒆 𝒔𝒄𝒂𝒓𝒊𝒆𝒔𝒕 𝒈𝒐𝒐𝒅𝒃𝒚𝒆

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu